Gia cảnh khó khăn, phức tạp, liệu em có nên lấy anh không?

Lần nào trở về nhà anh chơi em cũng thấy tuyệt vọng, tủi thân và muốn chia ly dù anh lanh lợi, êm ả, tính cách điềm đạm chín chắn. Xin mọi người cho em lời khuyên…

>> Chơi ngay games hấp dẫn: games for girls cooking

Em & bạn trai quen nhau được hai năm rồi, bọn em làm cùng Công Ty ở tỉnh. Địa điểm mức lương ngang nhau, 2 đứa thu nhập được khoảng chừng 24triệu/tháng. Em 27 tuổi, anh ấy 28 tuổi. Hai nhà cách nhau 100km. Em về nhà anh ấy chơi 3 lần, anh ấy cũng trở về nhà em được 3 lần.

Bạn trai em công bằng mà nói anh ấy mưu trí, dịu dàng êm ả, tính cách điềm đạm chín chắn. Ngoại hình cao nghều, đẹp trai rất manly. Nếu chỉ có vậy thì anh ấy là đối tượng sáng giá để chọn làm chồng, nhưng rủi ro gia cảnh anh ấy không cơ bản. Vấn đề này làm em tâm trí rất nhiều.

Anh ấy lớn lên trong GĐ nghèo đói. Bố anh cả đời nghiện rượu, nghiện thuốc lào, lười biếng không chịu làm ăn. Cả ngày ông chỉ thích là cà đi chơi, uống rượu, không có tiền mua rượu thì ông xúc thóc đưa theo đổi. Nói thêm là nhà anh không làm ruộng, thóc gạo phải đi đong. Em nghe bạn trai kể hồi trẻ ông đấm đá bạo lực lắm, đánh vợ như cơm bữa, còn cầm dao đòi chém, thật đáng sợ.

Còn mẹ anh, em nhận thấy bác ấy rất thương con, nhưng cũng là người nhu nhược, rất sợ chồng. Bác ấy thì hiền khô, có phần đủng đỉnh. Bác ấy làm giúp việc cho 1 nhà trong huyện, sáng đi tối về. Thi thoảng nhà có việc bác ấy nghỉ nhiều thì nhà chủ không sở hữu và nhận nữa, bác lại đi nhà khác làm.

ngoài các, anh còn tồn tại 1 chị gái đã đi lấy chồng. Anh lúc nào thì cũng tôn thờ chị gái mình giỏi giang, khéo léo, nhanh nhẹn và đã có ý so sánh em với chị gái mình. Anh luôn mong muốn em biến thành người như chị gái mình. Em nói với bạn bè không hề muốn anh đối chiếu. Về sau anh không nhắc lại nhưng em biết anh luôn so sánh trong tim.

>> Có thể bạn quan tâm: nháy mắt điềm gì?

Chị gái anh lấy chồng giỏi kiếm tiền, rất giầu có, nhà to đẹp nhưng em không thấy chị ấy mua sắm gì cho nhà mẹ đẻ dù nhà mẹ đẻ rất thiếu thốn đủ đường. Sau lúc ra trường chị lấy chồng, sinh con luôn để lại khoản nợ thời học sinh sinh viên cho em trai trả. Lần thứ 3 em trở về nhà anh ấy, chị ấy mang xuống 3 túi hoa quả. Đến lúc cả nhà ăn xong & tráng miệng rồi chị cầm túi hoa quả lên hỏi ngôi nhà của mình có ăn dưa hấu nữa không. Cả nhà bảo không, chị ấy cười cười, nửa đủa nửa thật bảo “không ăn thì mình lại mang về, mình hỏi thế thôi”, xong mang 3 túi hoa quả ra xe cho chồng mang tới thật. Em choáng váng.

trong khi sẵn sàng làm bữa cơm trưa em còn ngồi trong nhà, chưa biết ngoài sân mẹ anh, chị anh và anh nói gì mà em nghe chị nói toáng lên “không biết làm thì học, có gì đâu mà chưa biết làm, bảo chưa biết làm thì bao giờ mới biết làm”. Có thể là họ đang nói đến chuyện muốn em làm bánh đa nem (bạn trai em sợ em chưa biết làm), sau đấy chị ấy quẳng tất nguyên liệu cho 2 đứa em tự xoay sở. Em không nấu ăn giỏi nhưng các món đơn thuần vẫn thực hiện bình thường, không hề thấy khó khăn gì.

Lần nào về lại nhà anh chơi em cũng thấy tuyệt vọng, tủi thân và muốn chia ly. Nhà anh rất hờ hững với em, lần thứ 2 về chơi đúng thời cơ bố anh đi ăn cỗ về say rượu, đến bữa ông vòi vĩnh đi mua bia nhưng bạn trai em không đi. Sau ông uống thêm nửa cốc rượu nữa. Mẹ anh gắp cho em miếng thịt gà, ông quát ầm lên “kệ nó, biết nó muốn ăn gì mà gắp”.

lần thứ 3 về chơi thì lúc vào nhà cha mẹ anh tản đi làm việc riêng, không một ai ngồi nói chuyện uống nước với em. Em cảm thấy rất buồn. Nhà anh có phụ huynh ở trong nhà nhưng căn nhà rất bẩn, bừa bộn, cốc chén, ca nước, xô chậu cáu cạnh, cánh quạt gió bụi bám hàng tảng, sờ vào món gì cũng thấy bụi bặm. Ông bà nuôi 1 con bò với mấy con gà rất mất vệ sinh.

Lần đầu đến nhà anh em thực sự rất bất ngờ, thời điểm giữa thế kỷ này có nhà nghèo như thế. Nhà rất nhỏ, không còn bể nước, phòng tắm, nhà vệ sinh ngồi xổm rất bẩn, bàn ghế đồ vật thường rất cũ kỹ. Sinh hoạt bất tiện lại thêm người nhà anh ghẻ lạnh nên em thực sự không muốn về nhà anh.

Em vẫn được nhật xét đẹp tươi, dễ gần. Nhà em gia cảnh thông thường, cha mẹ em buôn bán nhỏ nhưng rất chăm chỉ nên bọn em cũng rất được sống rất đầy đủ. Cha mẹ em phản đối nóng bức chuyện chúng em yêu nhau vì anh nhà xa, hạnh phúc gia đình không cơ bản, trên vai anh có không ít nghĩa vụ và trách nhiệm.

Mẹ em thương em khóc rất đông, mẹ bảo lấy chồng xa nhà nghèo sau sinh nở vất vả lắm, rồi lễ Tết đi lại khó khăn, phụ huynh không được nhìn thấy con tủi lắm… Em còn một anh trai nữa, anh trai em đi làm việc lương được 6 triệu và chưa được nhanh gọn tháo vát. Em rất băn khoăn lo lắng về sau phụ huynh em già yếu anh không quan tâm nổi cho phụ huynh em và GĐ nhỏ của anh.

Bạn trai em luôn động viên sau này cưới rồi chúng em làm căn hộ chung cư riêng. Anh sẽ mua đất trước lúc cưới em nhưng mãi chưa thấy anh mua. Anh nói ở riêng nhưng phải ngay gần nhà chồng để anh quan tâm phụ huynh. Anh thường xuyên nói với em “anh là con trai, anh phải có nghĩa vụ và trách nhiệm với bố mẹ”. Có vẻ anh chỉ xem xét bố mẹ anh thôi. Mỗi tháng anh đều chu cấp tiền cho phụ huynh anh hoạt động dù ông bà còn trong tuổi lao động. Ba lần trở về nhà em chơi thì một lần anh mua bánh kẹo, một lần không mua gì, lần sớm nhất là mùng 3 Tết vừa qua thì anh mang về nhà em một chai rượu hoa quả.

Bên nhà em những cô chú bảo anh keo kiệt, không coi trọng nhà em. Em không rõ trong thâm tâm anh nghĩ gì ra đi cả trăm km về không có tí quà bánh nào. Các lần em chia ly anh lại tỉ tê ngọt nhạt. Anh hứa hẹn rồi em mủi lòng, em thương anh “không ai chọn được GĐ, chọn được bố mẹ”. Nhưng em cũng thương phụ huynh em nữa.

kết luận, Bây Giờ em có 3 vấn đề lo lắng:

– Em và nhà anh không thể hòa hợp.
– bao giờ 2 đứa mới có nhà đất riêng?
– Nếu lấy bằng hữu sẽ không còn có điều kiện để chăm lo cho cha mẹ em.

như vậy, em có nên cưới anh không?

Phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *